Xem sách hay

Hai Mặt Của Thời Gian

Mua ở đâu?
Nhiều Tác Giả

Hai Mặt Của Thời Gian

"Minh đã lên diễn một tiết mục rất đặc biệt trên sân khấu, và cũng như mọi lần, cô ấy lại ở lại đến phút cuối cùng để dọn dẹp", Phong tự nhủ. Anh cứ tưởng từ hôm chia tay đến mãi mãi về sau sẽ không bao giờ đủ dũng khí để gặp lại Minh nữa. Nếu gặp cô, tình yêu trong anh bấy lâu nay cố dồn nén lại trào dâng, liệu anh có thay đổi quyết định của mình, có khiến bố mẹ đau lòng không?

Mẹ anh đang bước vào đợt xạ trị lần thứ 4, mái tóc dài đã rụng lả tả. Từ một gia đình khá giả, cả nhà anh đã phải bán tất cả đồ đạc quý giá để có tiền cho mẹ chữa bệnh. Cách đây nửa năm, khi biết bệnh tình của mẹ rất nặng, y học trong nước chưa đủ công nghệ để chữa khỏi, bố đã kéo anh ra một góc, nghẹn ngào nói: "Phong, bố xin con hãy cứu lấy mẹ. Ông giám đốc bệnh viện này là bạn học cũ của mẹ, từ lâu con gái ông ấy đã yêu con. Bố xin con hãy vì mẹ mà lấy cô ấy, ông giám đốc đã hứa là sẽ tạo điều kiện đưa mẹ ra nước ngoài để chữa trị. Chỉ có cách này mới cứu được mẹ con thôi, bố xin con…"

Nước mắt lã chã rơi, bố từ từ đổ gục xuống, níu lấy chân Phong. Anh đứng sững lại, những ước mơ về tương lai, về hạnh phúc dường như đã tan biến trong màu trắng lạnh lẽo của bệnh viện, bỏ anh trôi về nơi xa lắm…

Phong thẫn thờ ngoài cổng trường quan sát những người còn lại ra về. Mọi năm anh đều đến đón Minh, năm nay cô sẽ về bằng cách nào, có mặc ấm không? Năm ngoái, anh đã tặng cô một chiếc đồng hồ quả quýt, anh muốn nhắn nhủ Minh rằng đừng bao giờ về nhà muộn nếu không phải anh là người đưa đón cô. Thời gian, sao thời gian trôi qua lạnh lùng tàn khốc vậy…

Minh đang chạy ra cổng, khuôn mặt hớt hải mệt mỏi. Không kìm lòng được, anh định gọi tên cô, nói những lời cuối cùng trước khi gia đình anh cùng cả gia đình bên kia sang nước ngoài chữa bệnh cho mẹ. Nhưng rồi, tiếng gọi của anh nghẹn lại trên đầu môi…

Minh chạy đến một người con trai, chắc bằng tuổi Minh, nở một nụ cười vui vẻ và ngồi lên xe của cậu ấy. Trong giây phút này, Phong không biết mình thực sự đang nghĩ gì, có một chút trong tâm khảm nói anh hãy yên tâm, Minh đã tìm được một ai đó bao bọc mà không còn phải đau buồn vì anh nữa, nhưng sâu trong trái tim, có tiếng khóc nào đó não nề nhắc anh về một người con gái mà anh rất yêu, đã mãi mãi rời xa anh…

***

Trong túi xách của Minh, chiếc đồng hồ vẫn đang chạy êm đềm. Thời gian vẫn trôi không ngừng nghỉ, báo hiệu những điều đang thay đổi từng ngày từng giờ vẫn diễn ra. Minh vẫn muốn yêu anh, sẽ vẫn yêu anh, nhưng biết đâu vào một ngày mới nào đó, cô lại có thể nhìn thấy mình bình yên trong một ánh mắt của một ai khác… "Hãy tin vào sự kỳ diệu của thời gian …"

***

Phong trở về nhà, đã sẵn sàng đón nhận gương mặt không hài lòng của bố. Anh chấp nhận, dẫu sao đây cũng là lần cuối anh tự cho phép mình sống với tình yêu và trái tim thật thà của anh. Từ nay về sau, anh sẽ là con người của gia đình. Còn Minh, cô ấy sẽ ổn cả thôi, cô ấy từng đau khổ, nhưng rồi thời gian sẽ khiến tất cả chúng ta bình tâm trở lại, Minh cũng đã tìm thấy một hạnh phúc thực sự là của mình.

"Hãy tin vào điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự phôi phai theo thời gian …"

Mời bạn đón đọc.

 
Mua ở đâu?