Xem sách hay

Con Đến Như Một Phép Màu

Mua ở đâu?
Lê Hữu Nam

Lê Hữu Nam sinh ngày 01/03/1986 tại Đà Lạt. Nam sinh ra trong một gia đình chỉ có hai anh em trai, nhưng với chứng bệnh tim bẩm sinh không có vách ngăn liên thất, một căn bệnh không thể phẫu thuật triệt để, vậy nên ngay từ nhỏ sức của Nam rất yếu. Qua nhiều năm tháng điều …

Ba viết những dòng thư này cho những ngày con lớn lên, cho những gìcon thiếu vắng bên cuộc đời con. Là sự thật, nỗi buồn, điều oan trái, tình yêuthương, sự gửi gắm và cả niềm hy vọng trong những ngay mà ba phải sống xa conbiền biệt. Mong con luôn hạnh phúc và hãy nhớ ba yêu con trong từng hơi thở…!

“Ngườingười vẫn qua lại, mọi thứ diễn ra bình thường, như chẳng có chuyện gì, nhưngba không thể nào đến gần con được.” Hai cha con đang sống trên đất nước hòabình. Nhưng chuyện gặp lại chỉ trông chờ vào những tấm ảnh thời con dăm batháng và những giấc mơ. Hà Nội – Sài Gòn nào phải xa xôi. Một vé máy bay giárẻ, đôi ba giờ cho tất cả thủ tục và hành trình, nơi cần đến đã hiện ngay trướcmắt. Nhưng Hà Nội mãi là một giấc mơ khi người cha đang ở Sài Gòn không thểngồi máy bay cũng không thể ngồi xe đường dài. Ðứa con trai nhỏ nhắn đang ở đâuđó chỗ giấc mơ. Hình vóc nó như thế nào, nặng hay nhẹ, mạnh hay yếu? Người chakhông được biết. Người cha từng nghĩ con là một giấc mơ hạnh phúc mà cả đời chakhông dám ước. Cha thấy mình là người may mắn nhất trên đời khi có con. Rồigiấc mơ bay đi… Trong khi đứa con không hề bay đi, nó vẫn vô tư khóc cười đâuđó cách người cha hơn ngàn cây số.

Ðọc Baơi, mình đi đâu? của nhà văn JeanLouis Fournier tôi đã khóc với một người cha có hai ngày tận thế vì sinh ra haiđứa con có hệ thần kinh tật nguyền. Ðến khi đọc Con đến như một phép màu tôi thấy tác giả Lê Hữu Nam còn phải đốidiện với nhiều ngày tận thế hơn… Ngày bồng con ra sân bay cứ luôn nghĩ mộtkhoảnh khắc xa con là một khoảnh khắc tim ngừng đập. Dẫu rằng khoảng trống đóđang được hứa hẹn lấp đầy sau mươi ngày con quay về. Không ai ngờ khoảng trốngdần dần rộng như chốn vô cùng khi lời hứa sum vầy cũng kéo dài vô hạn. Nó đãthành một hố thẳm. Người cha đứng trong lòng hố vẫn không ngừng vẽ lên nền trờimong ước bé nhỏ những mảng màu tươi thắm. Dẫu cho ba với con như những vì sao ởhai phía bầu trời thì tia mắt mong chờ của ba vẫn đủ sức phóng đi xa hơn trờiđất bao la kia. Căn bệnh tim càng trầm trọng. Có lúc “nó ngừng đập vài giây”.Rồi nó đập trở lại. Người cha dưới lòng hố nhìn miệng hố ngày càng vời xa, vẫnvẽ lên nền trời bằng tàn hơi đầy những mảng màu thắm thiết. Màu cho con.

Có những loại văn chương tài hoa, sắc sảo như nhữngđóa hồng nhung được chăm chút bởi người làm vườn lành nghề. Nhưng cũng có nhữngloại văn giống như được đâm ra từ một xác cây đã tróc sạch vỏ, khô cháy từngthớ gỗ, chỉ còn lại một dòng nhựa nhỏ len lỏi. Và dòng nhựa đó nẩy chồi. Văntrong Con đến như một phép màu là dòng nhựa mỏng tràn đầy sức sống. Chồinon cứ phún xanh. Nắng dội, mưa dầm nó quẹo xuống tàn lụi. Nhưng sau đó nó tủachi chít chồi mới, sẵn sàng phủ xanh lên mọi cỗi cằn. Một quyển nhật ký haynhững trang thư cho con mang hơi hớm tiểu thuyết. Trong đây nhân vật chính diệnkhông phải chiến đấu với nhân vật phản diện mà là chiến đấu cùng nỗi nhớ và cănbệnh tim bẩm sinh đột biến vô chừng.

LêHữu Nam gần như vô vọng ngày gặp lại con vì bệnh cứ luôn chực đến, chực kéo anhkhỏi thế gian mà tin tức con cứ bằn bặt. Anh chiến đấu với cái tên “nỗi nhớ”bằng tất cả sức lực mong manh của mình. Nhìn cách anh cười, cách anh nghĩ vềnhững hoạt động giúp đỡ trẻ khuyết tật hay viết về con đường bảo vệ môi trườngchung cho trái đất, ta cứ tưởng anh rất may mắn, rất sung sướng. Có lẽ anh đangtự hào vì luôn tin đây là món quà anh có thể gởi lại cho con và nó sẽ vô cùnghạnh phúc vì đã được chào đời trên thế giới đầy yêu thương này.

Với vòng tay từng ôm ấp thiên thần giờ chỉ còn làkhoảng trống triền miên, Nam oằn mình biến bất hạnh thành bông hoa giàu hươngsắc dâng cho cuộc sống. Và con trai Nam sẽ nhận được một món quà lớn, cần chonó. Tôi không nghĩ đây chỉ là những lá thư cho con mà nó giống như những lá thưdành cho tôi, cho tất cả những người đang có may mắn được kề cận con cái mỗingày. Tài sản chúng ta để lại cho con là gì? Con đến như một phép màu đầy nỗi niềm riêng nhưng lại trả lời được những câu hỏi rất chung dànhcho tất cả những người làm cha làm mẹ.

Mời bạn đón đọc.

 
Mua ở đâu?