Xem sách hay

Cánh Đồng Hoang – Văn Chương Một Thời Để Nhớ (Tập Truyện)

Mua ở đâu?
Nguyễn Quang Sáng

Nguyễn Quang Sáng

Cánh Đồng Hoang – Văn Chương Một Thời Để Nhớ  (Tập Truyện):
“Ngọn gió đêm dậy lên từ một nơi xa trên cánh đồng nước thổi qua vạ rừng tràm thưa. Dưới bầu trời đầy sao của Tháp Mười, sóng lấp loáng nối theo nhau tràn qua, có đợt như cố vươn lên liếm cái sàn nhà treo dưới tàn lá cây tràm.

Một tiếng pháo xuất phát từ căn cứ Bình Đức của quân Mỹ, nổ vu vơ. Tiếng nổ vang dài theo mặt nước. Tiếng pháo nổ to nhưng Sáu Xoan lại giật mình thức giấc vì thói quen và một đợt sóng đánh tạt qua cây tràm gàn đầu nằm của chị. Sáu Xoan trở mình, nhờ ánh sao từ trên bầu trời cao và dưới mặt nước, chị vừa bới lại tóc vừa nhìn giấc ngủ của chồng và con.

Nhà chị, một cái nhà lạ lùng ít thấy. Ngôi nhà trên mặt nước, cột nhà là những cây tràm sống. Sàn nhà là cái sạp tre dài độ ba thước và bề ngang hơn hai thước, vừa đủ nằm trong khoảng trống của một cụm tràm. Cái sạp tre nhỏ bé vừa là giường ngủ, vừa là chỗ bếp núc, chỗ chơi đùa của đứa con, là tất cả mọi sinh hoạt trong gia đình chị.

Bới tóc xong, chị vén mùng, bật hộp quẹt đốt đèn. Cái đèn trứng vịt, ngọn đèn nhỏ hột đậu, toả một ánh sáng nhỏ, đủ cho chị làm việc. Sáu Xoa, một người đàn bà trẻ, khoẻ và đẹp.

Ngoài trời gió vẫn thổi. Gió lao xao qua tán lá trên mái nhà. Sóng vẫn ràn rạt dưới sàn, và đâu đó một con cá quẫy, một con đớp mồi. Những vòng sóng trên mặt nước bung rộng ra dưới ánh sao.

Cử chỉ nhẹ nhàng, sợ động đến giấc ngủ của chồng, con. Sáu Xoan chuẩn bị những việc cần thiết cho chuyến đi của chồng. Chị xé nửa bánh thuốc, lấy một cuộn giấy quyến, cái hộp quẹt đá cho vào cái túi ni lông, lấy sợi dây thun buộc cẩn thận. Xong, chị lựa từng con khô sặc để vào chiếc cà ron.

Vừa lúc đó, có tiếng chim kêu, tiếng chim đêm nghe khác thường. Sáu Xoan quay vào, gọi khẽ:
– Mình ơi, mình!
Anh Đô chồng chị, đã thức, anh tằng hắng, rồi với một động tác – không ngái ngủ, anh co hai chân, đưa hai tay ôm vòng qua hai gối, như có lò xo, anh bật dậy. Anh vén mùng – cái mùng bằng vải dù trái sáng nhuộm màu xanh lam nham – ngồi gần bên vợ. Anh Đô – chồng chị – nông dân Tháp  Mười – một người đàn ông khoẻ mạnh, ba mười tuổi, màu da đậm đà. Có lẽ vì ở giữa cánh đồng nước, không có người cắt tóc nên mái tóc của anh bù xù, hơi dài, tóc đâm đến vành tai, râu lún phún. Mày rậm, mắt to và sáng rực. Mũi cũng to và tròn, người ta gọi là mũi lân và môi dày. Dù mặc áo bà ba, nhưng cũng có thể biết: bắp tay anh cuồn cuộn và lồng ngực anh căng phồng.

Không nói không rằng, anh thò chân xuống sàn, đặt bàn chân lên lái xuồng, đẩy chiếc xuồng ba lá ra khỏi sàn…”.

Mục Lục:
Về thành phố
Cánh đồng hoang
Bức tượng
Tên của đứa con.

Mời bạn đón đọc.

 
Mua ở đâu?