Xem sách hay

Anh Ngọc – Gởi Lại Thời Gian (Thơ Chọn)

Mua ở đâu?
Anh Ngọc

“…Trong các giải nhì, có chùm thơ của Anh Ngọc: Bài “Cây xấu hổ” của anh đã từ “phản ánh sự vật” nâng lên “cấu tạo tứ thơ”:

Bờ đường 9 có lùm cây xấu hổ

Chiến sĩ đi qua ai cũng mỉm cười…

…Như thế tức là cây xấu hổ, cũng gọi là cây thẹn, cây trinh nữ, vượt quá mức độ cây cối rồi…

…Nghĩ cho kỹ thì thơ là nhân những “lượng thông tin” của sự vật là phát hiện những phản ánh và sáng tạo kỳ diệu trong tâm hồn người – Bài thơ này chứng minh cho điều tôi nói về cái sức “lục hoá” của tâm hồn chiến sĩ ta: đây là bờ đường 9, giữa một vùng lửa cháy bom rơi!…

…Tôi đọc thơ Anh Ngọc kỳ thi này (cuộc thi thơ năm 1972 – 1973 của Tuần báo Văn Nghệ), thấy thơ anh lưu lại được cho người đọc những cảm xúc. Bài “Mưa trên mái tôn” viết ở Cam Lộ (Quảng Trị) những ngày vừa giải phóng 1972:

Mưa rào rào quất xuống mái tôn

Ngắt giữa chừng câu chuyện mẹ và con

Cùng đứng trước một thực tại nhà hoạ sĩ nảy ra tranh vẽ, nhà tư tưởng nẩy ra những suy nghĩ mà ông phát biểu trực tiếp, còn nhà thơ trước hết xúc cảm thật sâu cái tiếng mưa trên mái tôn, từ đó anh suy nghĩ về thằng địch ở trong vùng nó tạm chiếm, nhưng anh là một thi sĩ, anh không bao giờ lại bỏ mất những xúc cảm, những màu sắc, những âm thanh nó tác dụng vào anh một cách vật chất anh viết:

Không phải tiếng dịu dàng mưa rơi trên mái rạ

Tiếng thánh  thót sum vầy trong lá

Mưa choang choang như búa gõ trên đầu

Mưa rầm rầm như sắt đá va nhau

Người ta quý trọng anh vì trình độ tư tưởng của anh, nhưng người ta mến yêu anh vì cái lỗ tai nghe, cái con mắt nhìn, cái trái tim xúc động của anh.

Anh Ngọc đã để lại “ấn tượng”. Anh là một thi sĩ. Anh có mấy câu thơ về các em nhỏ nhặt cỏ may cho bộ đội qua làng:

Một đàn em nhỏ xinh xinh

Từ đâu thoắt đã bên mình vây quanh

Tay mềm ngón ngón đưa nhanh

Nghịch thôi mà sạch sành sanh gấu quần

Kể ra, nếu đã thi thố tài nghệ ra, thì ai có thua ai! Trên đời này, nhiều người có tài viết, tài nói, viết rất giỏi, nói rất giỏi: Nhưng nghĩ lại, giữa những người có cùng tài diễn tả với nhau, thì cái người có tình cảm, người ấy làm cho người ta mến yêu hơn, và do đó, người ấy có thứ “tài” cao hơn cái tài…" (Xuân Diệu)

Mục lục:

Thay lời vào sách

I. Cây xấu hổ

Tiếng mía quê ta

Cao điểm

Bên lở bên bồi

Hương sắc hoa xoan

Đảo trên sông

Hoa Dành

Chuyện một con đường mòn

Những tiếng chim mùa Thu

Gặp lại

Sức nặng của âm thanh

…..

II. Vị tướng già

Hai bàn tay

Thơ làm trong đêm bão

Thị Mầu

Bài thơ về chiếc mũ trắng

Bao giờ cho đến tháng Giêng

Tạ lỗi cùng mưa bụi

Một con mèo nằm ngủ trên ngực tôi

…..

III. Cho một người

Chèm

Máy bay địch cách ba mươi cây số

Im lặng

Tay em

Hẹn

Anh

Em

Có một dòng sông mang tên em

….

Buồn vui gửi lại thời gian (Thay lời cuối sách)

Lời cảm tạ

Mời bạn đón đọc.

 
Mua ở đâu?