Truyện Cổ Grim
"Xưa kia, một người nhà giàu có đứng giữa sân trang trại đảo mắt nhìn đồng ruộng, nương vườn của mình. Hạt gieo nảy mầm tốt, cây trong vườn sai quả; mùa gặt vừa qua còn chất đống trên đất, nhiều đến mức máy xay có nguy cơ sụp đổ. Ra khu chăn nuôi: những con bò đực chắc khỏe, bò cái béo và da những con ngựa bóng lên. Ông vào nhà, ngó két sắt đầy tiền, đứng đó tính toán tài sản của mình; bỗng nghe tiếp đập rất mạnh: Người ta không đập cửa phòng mà vào cửa lòng. Cửa mở, nghe có tiếng nói:
– Anh có dành lòng tốt cho tương lai không? Có quan tâm đến sự khổ cực của người nghèo? Chia sẻ miếng ăn với người đó? Những gì anh có đã đủ chưa hay vẫn tìm cách làm giàu thêm mãi?
Lòng ông không ngần ngại trả lời:
– Tôi đã cứng rắn và không thương xót, chưa bao giờ làm việc tốt cho tương lai. Khi một người nghèo đến, tôi quay mặt đi. Tôi không quan tâm đến đấng Cao cả, chỉ nghĩ đến việc tăng thêm của cải. Nếu tất cả những gì trên trời đất thuộc về tôi, tôi vẫn thấy còn chưa đủ!
Nghe câu trả lời ấy, người giàu này rất sợ hãi, đầu gối run lên phải ngồi xuống.
Người ta lại đập, lần nào đập vào cửa phòng. Đấy là bác hàng xóm, một người nông dân khốn khổ có hàng đoàn con không nuôi nổi nữa. Bác nghĩ: Mình biết ông hàng xóm của mình rất giàu nhưng cũng rất cứng rắn. Mình không tin ông ấy sẽ giúp mình nhưng con cái kêu đói, cứ thử xem. Bác nói với ông nhà giàu:
– Ông không sẵn sàng cho những gì của ông nhưng tôi như một người sắp chết đuối. Các con tôi đói lắm. Xin ông cho vay bốn đấu lúa.
Người giàu nhìn bác rất lâu. Tia nắng đầu tiên làm tan băng giá. Ông ta nói:
– Tôi không cho bác vay bốn mà tám đấu. Nhưng bác phải thực hiện một điều kiện.
– Tôi phải làm việc gì? Bác hàng xóm hỏi.
– Khi tôi chết, bác phải thức canh gác suốt ba đêm ngôi mộ của tôi.
Người nông dân không thích lời đòi hỏi ấy tí nào nhưng trong trường hợp cần thiết như thế, bác hứa bất cứ điều gì. Bác nhận lời và mang lúa về nhà. Sự việc diễn ra như ông nhà giàu đã dự cảm. Người ta không biết điều đó thực sự ra sao nhưng không ai khóc xót thương ông. Khi đã mai táng xong, người nông dân nhớ đến lời hứa của mình. Bác không muốn làm việc ấy nhưng tự nhủ:
– Ông ấy đã tốt với mình, nhờ lúa của ông ấy mà những đứa con đỡ đói. Và dù không có thế thì những gì đã hứa là làm…".
Mục Lục:
-
Ngôi mộ
-
Tên trộm bậc thầy
-
Nữ thuỷ thần
-
Người nông dân nhỏ trên thiên đường
-
Vàng của những vì sao
-
Những đồng tiền bị mất
-
Jeannot, chàng ngốc may mắn
-
Jean người sắt
-
Thần chết làm cha đỡ đầu
-
Ngọn rau làm biến thành lừa
-
Các nhạc công thành Brême
-
Cô gái chăn ngỗng
-
Tôm ngón cái
-
Học run sợ
-
Con thỏ biển
-
Da gấu
-
Bà tuyết
-
Hai mắt và các chị em
-
Con quỷ và người bà
-
Jorinde và Joringel
-
Nàng Hồng Bạch và nàng Hồng Nhung
-
Thuốc trường sinh
-
Bốn anh em tài giỏi
-
Anh trai nhỏ và em bé gái
-
Quái vật mình chim ưng
…
Mời bạn đón đọc.