Xem sách hay

Bạch Miên Hoa

Mua ở đâu?
Mạc Ngôn

Mạc Ngôn tên thật là Quản Mạc Nghiệp, sinh năm 1955 tại Cao Mật tỉnh Sơn Đông. Là tác giả tạo nên cơn sốt văn học Trung Quốc tại Việt Nam thông qua một loạt các tiểu thuyết được chuyển ngữ và xuất bản từ thập kỷ trước như Cao lương đỏ, Báu vật của đời, …

Bạch Miên Hoa:
“…..Mắt tôi dần dần cũng làm quen với bóng tối. Chung quanh tôi, bông đang phóng ra những chút ánh sáng màu trắng nhờ nhờ, tôi nhận ra gương mặt mơ hồ của Phương Bích Ngọc. Tôi nghe thấy tiếng thở của cô ấy, tôi ngửi thấy một thứ mùi hỗn hợp từ thân thể cô ấy, thứ mùi có một chút chua chua, một chút mặn mặn và một chút thơm tho. Khi bắt đầu hiểu chuyện đời chuyện người, tôi đã mê đắm con người chỉ ngồi cách tôi ba mươi phân kia, chỉ cần vươn tay là có thể ve vuốt được, nhưng tôi không dám đụng vào. Tôi cảm thấy lạnh, răng đánh vào nhau lập cập phát ra thành tiếng nghe rất rõ ràng. Cô ấy không nói gì, cô ấy đang nghĩ gì? Tôi lắp bắp:
– Chị…. Bích Ngọc….. Chị gọi tôi đến đây làm gì….
Cô ấy thở dài, giọng rất rõ và trong:
– Ngay tại chỗ này, tôi đã làm chuyện ấy với anh ta chín lần!

Tiếng nói của cô ấy đụng phải bức tường bông, ngay lập tức bị chúng hấp thu. Trong chín lần hoan lạc của họ, bông đã hấp thu bao nhiêu âm thanh, bao nhiêu mùi vị, bao nhiêu nước mắt?
– Tại chỗ này, tôi dùng bông…. Rốt cuộc thì tôi đã dùng bông để lau máu…..
Bông đã tiếp nhận những giọt máu trinh nguyên của cô ấy!
Những bí mật của đàn bà bắt đầu hé mở trong tôi.
Tôi đã mười tám tuổi!

Đột nhiên Phương Bích Ngọc khóc nấc lên nghẹn ngào. Tôi đưa tay tìm bàn tay cô ấy, chỉ tìm được một bàn tay, tôi nắm chặt lấy, nói:
– Chị Bích Ngọc, đừng quá đau khổ như thế. Lý Chí Cao là thằng táng tận lương tâm, cứ chờ mà xem, con của hắn và ả mặt tròn Tôn Hồng Hoa sẽ không có mông đít!
Phương Bích Ngọc nắm một nhúm bông nhét vào miệng. Các loài quái vật vừa lạnh vừa nhờn vừa dai ấy đang ở trong miệng cô ấy, đang thô lỗ hấp thu những giọt nước miếng của cô ấy. Cô ấy khóc, loài quái vật ấy lại tỏa cái mùi vừa khô vừa tanh trong miệng cô ấy. Tôi cảm thấy miệng mình cũng vừa khô vừa tanh.

Phương Bích Ngọc nấc lên mấy tiếng cực to khiến tim tôi đau nhói. Cô ấy vặn vẹo thân thể khiến tôi nổi giận. Tôi dùng những câu chửi tục tĩu nhất, ác độc nhất để chửi Lý Chí Cao. Phương Bích Ngọc nhả bông ra, nói:
– Tôi van cậu, cậu đừng chửi anh ta!
– Chị còn nhớ anh ta? Chị quên anh ta không nổi sao?
– Đúng là không thể quên!
Hai luồng ánh sáng màu lục làm cho sào huyệt của ái tình trở nên sáng nhờ nhờ. Tôi nghe trên đầu mình, tấm vải bạt vang lên những tiếng lộp bộp nho nhỏ. Đó là âm thanh của tuyết rơi trên tấm vải bạt, cũng là âm thanh của chính tấm vải bạt…..”

Mời bạn đón đọc.

 
Mua ở đâu?